Menu

23. Tạo dựng thương hiệu riêng

Về mặt lí thuyết, không có quy tắc cho "personal branding" (quảng bá cá nhân), mà chỉ là các quy định có nguồn gốc từ marketing để xây dựng một thương hiệu cho trang web. Không phải là chuyên gia marketing, nhưng với các chuyên gia thông tin, có một vài quy tắc nên được áp dụng, đặc biệt trên các mạng xã hội.

Nói gì trên các mạng xã hội? Về cá nhân hay nghề nghiệp?

Không có gì ngăn cản bạn mở một tài khoản cá nhân, nhưng cương vị của nhà báo trướccông chúng sẽ hướng bạn đến việc sử dụng các mạng xã hội dưới góc độ nghề nghiệp (điều này không loại trừ các messages cá nhân). Sau đây là một vài quy định ứng xử trên mạng xã hội (Facebook, Twitter và các mạng khác):

  • Thể hiện sự độc đáo của cá nhân, nó làm người ta trở nên thú vị với tư cách nhà báo
  • Tự làm nổi bật ở những nơi cần phát triển quan điểm, nơi “sự việc xảy ra”
  • Sử dụng một phong cách riêng và thoải mái hơn trong các bài báo của bạn
  • Công khai
  • Biết nói “tôi không biết”
  • Biết thừa nhận “tôi đã sai”
  • Đừng ngần ngại nhờ đến cộng đồng khi tìm một thông tin
  • Đừng quên cảm ơn/thông báo/trợ giúp những nhà báo khác

Như vậy, tạo ra “thương hiệu” của mình với tư cách nhà báo nghĩa là chú trọng từ công đoạn đầu (vai trò của việc phát hiện thông tin và các nguồn tin đáng tin cậy) đến công đoạn cuối (làm mọi người biết đến các sản phẩm của mình). Cả hai công đoạn này, không thể thiếu công đoạn nào, như vậy bạn sẽ được cộng đồng mạng ủng hộ và đánh giá cao vì đã biết phục vụ cộng đồng. Đừng quên rằng internet trước tiên là một không gian nơi triết lí chia sẻ ngự trị.

Làm thế nào để cộng đồng biết đến những việc mình làm?

Các mạng xã hội trước tiên là một không gian cho các cá nhân thể hiện, sẽ không vô ích nếu cho cộng đồng biết về những việc mình làm. Việc sản xuất tin ngày càng dựa trên cơ sở giải thích những công việc hậu trường: phóng viên làm phóng sự thế nào? Anh ta đi đâu? Phương pháp điều tra của anh ta là gì? Rất nhiều chủ đề cho phép cộng đồng mạng hiểu rõ hơn thông tin được làm ra như thế nào.

Nói rằng người ta bị vu khống (ai vu khống) hoặc rằng nguồn tin nào đó không muốn trả lời các câu hỏi của chúng ta, là những thông tin mà độc giả quan tâm.

Cho người ta biết về những gì chúng ta đăng tải là chuyện bình thường. Ở đây cũng vậy, không phải chờ đến khi có web thì các nhà báo mới biết cách tạo “buzz” (sự chú ý) xung quanh bài báo của họ. Mỗi người có một cách làm riêng, theo tính cách riêng hoặc theo đặc thù của phương tiện truyền thông của họ. Một tờ báo bình dân (people) như tờ Voici sẽ không có cùng một cách thức “tự quảng cáo” với độc giả như tạp chí New York Review of Books !

Có cần áp dụng các quy định về sử dụng mạng xã hội cho nhà báo không?

Ngày nay, câu hỏi này thường được lặp đi lặp lại, nhất là từ khi các phương tiện truyền thông lớn đưa ra các quy định và chỉ dẫn (xem phiếu 22) về chủ đề này. Mối quan hệ được từng phương tiện truyền thông tạo dựng và duy trì sẽ xác định mức độ có mặt của nó trên các mạng xã hội. Một thái độ đúng mực đối với cơ quan truyền thông chủ quản và tuân thủ các quy định ban hành tỏ ra là cần thiết. Tuy vậy, nhà báo không bị cấm giữ khoảng cách với cách xử lí “chính thức” của phương tiện truyền thông của họ, vì người ta biết rõ là, đối với các chủ đề nhạy cảm, rất hiếm khi có cách xử lí lí tưởng và duy nhất!